Tôi mang một nắm bình yên
Tặng em cho bớt ưu phiền ngày qua
Lòng người thoáng chốc gần xa
Làm sao lấy thước đo ra ngắn dài
Chuyện đời biết mấy đúng sai
Em đừng buồn nhé, tựa vai tôi này
Khóc cho qua hết cơn say
Cho trôi đi hết những ngày dở dang
Tôi mang một áng trời quang
Vui lên em nhé trời sang xuân rồi
Em cười sóng gió lặng thôi.
Đời xin nguyện ước trọn đời thương em.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét