Thứ Tư, 16 tháng 7, 2014

Duyên phận


Khi sinh ra con người ai cũng khóc và phải mất một thời gian mới học được cách mỉm cười. Và một khi đã biết mĩm cười để vượt qua mọi nỗi đau thì không còn trở ngại nào khiến ta có thể gục ngã nữa

Đôi khi nghĩ về em, về anh và về chúng ta, anh luôn thầm cảm ơn Người đã mang em đến bên anh. Cuộc sống của anh không u ám nhưng nhờ có em nó trở nên màu sắc hơn.

Anh luôn trân trọng từng khoảnh khắc của cuộc đời mình và từng phút giây bên em.

Anh đã từng nghĩ nếu có duyên ắt hẳn có phận.Nhưng rồi sau đó anh nhận ra rằng duyên do trời ban, phận do người tạo.Nhờ tình yêu và sự chân thành chúng ta đã tạo nên một cái "phận" quan trọng trong lòng của nhau.

Con đường chúng ta đi không hề bằng phẳng nhưng chưa lần nào vấp ngã quá đau vì cùng nắm tay nhau bước. Anh mong mình vẫn cứ như thế hôm nay và mãi mãi về sau.

Mỗi sáng dù không được thức dậy cùng nhau, anh vẫn vui vì mình cùng yêu nhau khi tỉnh giấc.
Nếu một ngày nào đó anh không còn bên em nữa.Không có nghĩa là anh hết yêu em. Chưa bao giờ anh ngừng yêu em cả bởi vì bầu không khí của anh là hơi thở của em.

Nếu như phải chấp nhận như thế những gì anh để lại cho em là nụ cười và ký ức đẹp của một thời ta đã yêu nhau. Hãy thật bình yên và vui lên em nhé nếu một mai anh phải rời xa. Bởi vì cuộc sống vẫn luôn tiếp diễn dù ta không còn nhau.

P/S I love you

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét