Em…
chớ vội buồn khi mặt trời chợt tắt
Bình minh lên lại rạng rỡ thôi mà
Nỗi buồn nào rồi cũng sẽ rời xa
Em rồi lại vẫn ngọc ngà & thanh khiết
Biết yêu thương, biết sống giữa cuộc đời.
Này Em ơi,
Nước mắt nếu có rơi
Cứ để nó tuôn cho những nỗi lòng rất thật
Giữa dòng đời vô vàn tất bật
Dăm trận buồn vui chật vật … cũng lẽ thường
Em – người đàn bà tự thiêu cháy tim mình đổi lấy những vấn vương
Mãi xót thương mối chân tình trao vội
Đổi tháng năm đằng đẵng những nỗi phiền
Em – đừng phai phôi trong hờn trách triền miên
Hãy tô son, mỉm cười tìm hành trình mới
Đoạn đường dài mỗi ngày em bước tới.
Cứ tin đi, hạnh phúc vẫn đang chờ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét