Thứ Ba, 30 tháng 6, 2020

ĐÀN BÀ SON RỖI

 Em dành cả 1 khoảng thanh xuân 

Chỉ để góp nhặt những vần thơ

Viết về 1 thời mộng mơ

Đàn bà son rỗi

Về những cuộc tình lọt qua kẽ tay – trôi rất vội

Những trái tim yêu – bỗng lỗi nhịp mong manh.


Em viết về Anh 

những ngày tháng rất xanh

Của hoa lá cỏ cây và bầu trời căng tràn hy vọng

Em viết về chúng ta 

Những đoạn đường đời đầy mơ mộng

Giản đơn thương 

Giản đơn nhớ 

Giản đơn cười

Viết về những ngày tháng…tưởng đang tuổi đôi mươi

Với niềm tin trọn đời về một tình-yêu-mãi-mãi

Đường đời dài thênh thang xa ngái

Tay-trong-tay, muốn hái cả sao trời.


Khoảng thanh xuân như những ánh sao rơi

Và Anh ơi,

Em đã có những nỗi buồn rất đẹp

Khi nhớ về nụ cười Anh 

Thật ngọt – thật hiền

Rồi Em sẽ giữ mãi ở trong tim

Những kỉ niệm một thời – dẫu trôi qua quá vội


Trót yêu rồi – đừng lỗi nhịp Anh ơ

Chủ Nhật, 28 tháng 6, 2020

KIÊU HÃNH


Em… 

chớ vội buồn khi mặt trời chợt tắt

Bình minh lên lại rạng rỡ thôi mà

Nỗi buồn nào rồi cũng sẽ rời xa

Em rồi lại vẫn ngọc ngà & thanh khiết

Biết yêu thương, biết sống giữa cuộc đời.


Này Em ơi, 

Nước mắt nếu có rơi

Cứ để nó tuôn cho những nỗi lòng rất thật

Giữa dòng đời vô vàn tất bật

Dăm trận buồn vui chật vật … cũng lẽ thường


Em – người đàn bà tự thiêu cháy tim mình đổi lấy những vấn vương

Mãi xót thương mối chân tình trao vội

Đổi tháng năm đằng đẵng những nỗi phiền


Em –  đừng phai phôi trong hờn trách triền miên

Hãy tô son, mỉm cười tìm hành trình mới 

Đoạn đường dài mỗi ngày em bước tới.

Cứ tin đi, hạnh phúc vẫn đang chờ.

Thứ Tư, 17 tháng 6, 2020

BÌNH YÊN



Anh ơi nếu mệt rồi

Mình tạm biệt Saigon

Về Dalat sống nha


Anh và em - mình sẽ cùng nhau

Cắp rổ ra vườn mỗi buổi sáng

Hái mớ rau mẹ trồng, 

Tỉa cành hoa ba chăm.

Lúc rỗi rảnh mình dắt nhau đi thăm

Nắng gió mây trời, núi đồi hồ nước

Những vườn chè xanh mượt

Những rẫy café ngào ngạt hoa.

Đều là của chúng mình cả.

Vội gì đâu


Em bảo này, chỉ cần có nhau

Thì dạo quanh khoảnh vườn đầy hoa, hay ngọn đồi xanh rì cây lá

Cũng đủ để thấy lòng mình yên bình đến lạ.

Phải không anh.


Em bảo này, theo thời gian tóc mình chẳng còn xanh.

Bạc tiền vật chất đua tranh biết đủ là đâu

Mình mệt rồi thì nghỉ ngơi đôi chút cùng nhau

Cơm trắng canh rau, 

Vợ chồng quấn quit.

Giản đơn thôi.

Cũng đủ trọn cuộc đời.