Nội ơi, con già mất rồi
Ra đường giờ lắm người gọi bằng cô
Ngày càng ít những chị-em hay con bé
Con vẫn cứ luôn nghĩ mình còn trẻ
Đôi tám thôi vẫn còn nội kề bên.
Con vẫn quen nội bảo cái con ni,
Bây con gái phải kỹ càng gọn ghẽ
Mai lấy chồng người ta mắng biết không.
Con vẫn quen luôn được nội nhìn trông
Bây mặc bộ áo ni hồng tươi coi được
Cái bộ hôm tê trông dị lắm
Nội chẳng ưng.
Con vẫn quen có nội đứng sau lưng
Là điểm tựa tinh thần mỗi khi con thấy mình gục ngã
Bây đàn bà - sống - cũng phải vững chãi nghe không
Nội đi rồi còn lại khoảng trống mênh mông.
Ra đường chả cần ai gọi bằng cô - con cũng thấy mình già quá đỗi.
Bốn mươi năm rồi đời con có nội.
Giờ một mình chông chênh lắm, nội ơi.
SG 04/07
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét