Sẽ có ngày chúng mình thấy cần nhau quá đỗi
Để nhung nhớ...
Mình đã từng cô đơn và hờn dỗi
Trái tim cũng từng mong manh.
Biết đâu trong cuộc đời
khi tóc chẳng còn xanh
Em lặng lẽ nhuôm màu đỏ nâu vàng tím
Tự huyễn mình tình yêu cả đời em tìm kiếm
Là đấy chứ đâu.
Biết đâu sau những ngày mệt mỏi với niềm đau
Em lại hiểu tận sâu trong tim
Cái tình yêu lặng yên ta dành cho nhau thưở trước.
Duyên phận vô tình là điều không toan tính được.
Đành thôi.
Biết đâu trong cuộc đời này
Khi mỏi gối chồn chân,
mình lại cùng tìm về nơi chốn cũ
Rũ sạch bụi trần,
tìm giấc ngủ an yên.
Chúng mình ... rồi sẽ quên
Những muộn phiền và nhọc nhằn ta từng trải.
Trái tim trinh nguyên là điều chẳng bao giờ có lại.
Nhưng ân tình thì còn mãi
Phải không anh?

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét