Những ngày này Saigon rất buồn Anh ah,
Thời tiết ẩm ướt, mưa, gió thất thường, đêm lại còn thi thoảng trở lạnh…
Cái khí trời vừa đủ ẩm ương để lòng man mác nỗi buồn vô cớ,
tim lâu lâu đau thắt, tay run run nhớ 1 bàn tay và người chơi vơi cần những cái
ôm thật chặt, thật ấm.
Hóa ra Saigon cũng biết khiến cho con người chậm lại và cần
nhau.
Những ngày này em vẫn cứ rong ruổi hàng ngày một mình trên
phố, đã không còn sắc kèn hồng dịu dàng, sắc bằng lăng tím mơ màng lạc lõng
trong nắng trưa, niềm vui của em bây giờ là những khóm hồng tỉ muội chả biết từ
khi nào được trồng lác đác vài nơi trên đường.
Hồng tỉ muội đáng yêu ở vẻ mong manh của những cánh hoa bé
xíu xiu xếp chồng lên nhau. Đôi lúc em thấy thương lắm mấy cánh hoa nhỏ bé bị oằn
đi dưới cơn mưa vô tâm đúng chất Saigon và rồi ngạc nhiên khi nắng lên hoa lại
vươn cao, xinh đẹp ngọt ngào, những giọt nước mưa còn vương trên cánh hoa lung
linh, điệu đàng như tô điểm thêm cho sự tươi trẻ của hoa.
Em từng thấy rất nhiều cây to gẫy đổ trong mưa, từ những tán
cây khô đến nguyên gốc cổ thụ nhưng chưa bao giờ thấy khóm hoa hồng nào chịu đầu
hàng trước mưa gió cả.
Xinh đẹp, gai góc và can trường.
Em vẫn cứ bâng quơ nghĩ ngợi như thế đấy Anh ah, linh tinh để
vừa đủ để quên đi cái cô đơn, những cái lạnh, cái ướt át bất ngờ trên con đường dài em đi hàng ngày.
Anh biết không, những ngày này sao em thèm đi đâu đó, trốn
khỏi Saigon, trốn khỏi cái không khí chậm không phù hợp này, trốn khỏi những thực
tế em không muốn chấp nhận.
Em muốn…giá như…mình được nắm chặt tay nhau, tựa vào nhau,
Thật lâu, thật ấm...
Thật lâu, thật ấm...
Em nhớ chị Julie bên yahoo blog ngày nào. Ko biết c có nhớ con bé Cà Phê Muối hay vô ra hỏi sao bài bị ẩn ko nhỉ? Hì hì
Trả lờiXóaÀ, mà hình như c rất yêu hoa hồng. E thấy fb chị hay chụp với hồng.
Nhớ người thì chị ko nhớ hết nhưng nhắc nick Yahoo! thì chị nhớ :) Đúng là chị thích hoa hồng, mới thích đây thôi
Trả lờiXóa