Ha Nội đêm qua trở gió
Em cuộn mình co ro
Loay hoay với gối mềm chăn chiếu
Thấy thiếu lắm một vòng tay.
Hà nội sáng nay mưa bay lất phất
Em điểm tô thanh xuân
Vẽ nên những niềm nhớ nhung rất thật
Bỗng thấy biếng cười.
Hà Nội những ngày cứ túng thiếu niềm vui
Và ngập tràn bao điều trăn trở
Những vội vàng chia tay hay hạnh ngộ
Vẫn mình em
...Một lối đi về.
Hà Nội với bao chuyện đời mình chưa từng kể
Mùa gió về,
Bỗng heo hắt hanh hao.