Em buồn rồi Anh ạ.
Buồn vì những ngày Saigon quá lặng im
Vì những nỗi nhớ trong tim
Phải lặng thầm cất lại
Chả dám tìm người sẻ chia.
Em buồn vì những đêm khuya
Chẳng còn nghe tiếng xe cộ, còi tàu của Saigon không bao giờ ngủ
Buồn vì cơn gió nhẹ sang thu
Lại chở theo bao nặng lòng của lớp lớp người xa xứ.
Saigon – những ngày dài mê ngủ
Mệt mỏi trở mình, chả giũ nỗi lo toan.
Saigon những ngày chỉ còn toàn lặng im
Em cất kỹ đa đoan – chỉ để tìm chút niềm vui nho nhỏ
Gởi trao ai đó
Với cả yêu thương
Saigon – những ngày này dù có ngập tràn buồn vương
Em cũng sẽ giữ mình kiên cường đến cuối
Đợi đón Anh về.