Nắng Saigon đang đi vắng rồi Anh
Em vẫn đang trưa - chiều
Ngắm Saigon oằn mình trong từng cơn mưa gió quật liên hồi bên khung cửa,
Lạnh co ro.
Em bây giờ chả mấy lúc buồn lo
Kệ Saigon vắng nắng
Kệ lòng người trắng đen
Em của Anh giờ đã thấy thân quen
Với nụ cười như mùa xuân toả nắng
Nở trên môi mình dẫu đắng ngọt buồn vui.
Em của Anh giờ chỉ biết yêu thôi
Dẫu nắng dẫu mưa
Dẫu dòng đời vẫn còn đầy dâu bể
Em của Anh ngày nay đã có thể
Thánh thiện và thân thương