Ngồi bên Anh và ngắm dòng người qua lại
Tựa vai Anh và tin mình được yên bình mãi.
Chẳng rời xa
Từng có những ngày em sống rất xa hoa
Vung vãi tình yêu như thể mình luôn thừa thãi
Trái tim anh là của em mãi mãi…
Đúng vậy không?
Từng có những ngày em thấy đất trời rộng lớn mênh mông.
Cũng có thể gói gọn trong lòng bàn tay em… bé nhỏ
Cần Anh thôi – thế gian cứ bỏ ngõ…
Để Em lo.
Rồi có ngày Em cuộn mình co ro
Trong chăn lạnh mùa đông luồn khe cửa
Cả thế gian bỏ đi không còn bên em nữa.
Chỉ một chút cựa mình, chợt thấy quá mông mênh.
Ngày không anh mọi thứ cứ lặng thinh
Như trái tim Em cứ ép mình câm nín
Chẳng thốt nổi một lời
Đơn giản …
Nhớ Anh thôi.
